Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống lao động và sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa, đặc biệt là những người gắn bó với nghề nông nghiệp. Hình ảnh "lá tre" tượng trưng cho sự giản dị, mộc mạc, dễ kiếm tìm trong làng quê. "Đỏng đảnh" thể hiện cái dáng vẻ có phần ương bướng, không dễ dàng khuất phục trước gió, phản ánh tính cách con người. "Mặt rỗ hoa mè" lại là một hình ảnh rất đời thường, hoa mè (vừng) có những cánh nhỏ li ti, khi nở rộ có thể tạo cảm giác như những đốm li ti trên bề mặt. Cách ví von "mặt rỗ hoa mè" vừa gợi lên vẻ đẹp chân chất, mộc mạc, không son phấn, vừa ngụ ý có những nét không hoàn hảo trên khuôn mặt. Trong bối cảnh xã hội xưa, khi hôn nhân thường dựa trên sự sắp đặt hoặc lợi ích, thì việc một chàng trai nhìn thấy "mặt rỗ hoa mè" của người con gái mà "thấy mà thương" thể hiện một tình cảm chân thành, xuất phát từ sự đồng cảm và rung động trước vẻ đẹp tâm hồn, sự giản dị, không vì những khiếm khuyết ngoại hình.