Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi các mối quan hệ trong triều đình và xã hội thường bị chi phối bởi quyền lực, sự xu nịnh và lọc lừa thay vì tài năng và đạo đức thực sự. Người xưa thường ví von các loại gỗ để nói về giá trị và phẩm chất của con người. Gỗ sao, với đặc tính nặng, chắc, quý hiếm, là biểu tượng cho những con người tài năng, cốt cách, giữ gìn phẩm giá. Tuy nhiên, trong một xã hội mục ruỗng, những người như vậy thường không được trọng dụng, gặp nhiều trắc trở, 'nặng trì trì' là sự trì trệ, không thể phát huy hết khả năng. Ngược lại, những loại gỗ tạp, gỗ mục ruỗng, 'gỗ nghe chuyện đụ' (có thể hiểu là gỗ dễ bị mối mọt, không có giá trị, hoặc dễ bị tác động bởi lời nói xấu, đâm thọc) lại dễ dàng được chấp nhận, thậm chí được đưa vào sử dụng một cách phổ biến, 'đi ầm ầm', ám chỉ sự tung hô, dễ dàng có được vị trí, danh tiếng mà không cần tài năng hay đức hạnh. Câu ca dao phản ánh cái nhìn cay đắng, đầy chua xót của nhân dân lao động về những kẻ tiểu nhân, xu nịnh được trọng dụng, lấn át người tài.