Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh rõ nét thực trạng xã hội Việt Nam phong kiến, đặc biệt là đời sống của tầng lớp nông dân nghèo khổ. Trong một xã hội mà kinh tế phụ thuộc chủ yếu vào nông nghiệp, một cơn bạo bệnh không chỉ cướp đi sức lao động mà còn là gánh nặng tài chính khổng lồ. Khi người đàn ông trụ cột trong gia đình lâm bệnh nặng, không thuốc thang, không tiền bạc, mọi thứ sẽ sụp đổ. Bạn bè thân thiết, những người có thể giúp đỡ khi ta còn sức khỏe, nay cũng đành bất lực hoặc quay lưng vì không muốn dính líu đến gánh nặng. Vợ con, vốn lẽ là người thân cận nhất, cũng trở nên xa cách vì không còn sự che chở, bao bọc của người chồng, người cha. Tệ hơn, trong nhiều trường hợp, người vợ có thể phải đi bước nữa để lo cho bản thân và con cái. Khái niệm "nường phù dung" ở đây có thể ám chỉ người vợ, hoặc một người phụ nữ khác có mối quan hệ thân mật, khi thấy người yêu/chồng không còn khả năng gánh vác, thì cũng đành đoạn duyên phận. Câu ca dao là lời minh chứng cho quan niệm "sống vì miếng cơm, áo" và sự khắc nghiệt của cuộc sống đối với người nghèo.