Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người nông dân Việt Nam xưa. Trong đời sống sinh hoạt hàng ngày, ớt và gừng là những gia vị quen thuộc, thường được dùng để tăng hương vị cho món ăn nhưng cũng nổi tiếng với vị cay nồng, đôi khi là đắng. Ông cha ta đã quan sát những người xung quanh hoặc chính bản thân mình khi vô tình ăn phải những thứ cay nóng quá mức sẽ có biểu hiện nhăn nhó, khó chịu, thậm chí là "trừng mắt". Từ đó, họ đúc kết thành kinh nghiệm và hình tượng hóa nó thành một lời răn dạy. Việc "học đòi" ở đây ám chỉ hành động bắt chước một cách thiếu suy nghĩ, không xem xét đến hoàn cảnh, khả năng hay bản chất của sự vật, sự việc. Nó có thể là việc học theo thói hư tật xấu, tham vọng viển vông, hoặc cố gắng làm những việc không phù hợp với địa vị, năng lực của mình, mà kết cục cuối cùng là nhận lấy những đắng cay, phiền muộn, dở khóc dở cười.