Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ thực tiễn đời sống sinh hoạt và nếp sống văn hóa của người Việt xưa, đặc biệt là trong các gia đình có con em đang đi học, theo chế độ khoa cử. Thời xưa, việc học hành thường được coi trọng, các cậu bé học trò được kỳ vọng là những người có học thức, có tư cách. Tuy nhiên, không phải ai cũng giữ được nề nếp. Tình trạng "thầy đồ" dạy học tại nhà hoặc tại các làng xóm khá phổ biến, học trò thường tụ tập ăn uống tại nhà thầy hoặc nhà bạn. Trong bối cảnh bữa ăn chung, sự xuất hiện của những cậu học trò "cao cẳng dài giò" (vóc dáng không còn nhỏ bé, bắt đầu trưởng thành) lại có hành vi thiếu tế nhị như "miệng thò trong mâm", "chân đi ngoài ngõ" (ám chỉ sự xô bồ, không giữ khoảng cách, có thể liên quan đến việc ngồi quá gần hoặc chen lấn khi lấy thức ăn) đã gây ra sự khó chịu. Câu ca dao ra đời như một lời nhắc nhở, răn dạy khéo léo, dùng lời lẽ dân dã để chỉ ra cái xấu, cái chưa đẹp trong cách cư xử, nhằm giáo dục thế hệ trẻ về phép tắc, sự kín đáo và ý thức cộng đồng ngay cả trong những sinh hoạt đời thường nhất.