Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà thân phận người phụ nữ còn nhiều hạn chế và chịu nhiều ràng buộc. Cuộc sống của người phụ nữ chủ yếu gắn liền với công việc nội trợ, sinh con đẻ cái và chịu sự chi phối của chế độ phụ quyền. Ngay từ khi sinh ra, con gái đã bị coi là "phần thừa", "phần đổ đi", không được coi trọng như con trai. Khi lớn lên, họ phải tuân theo "tam tòng tứ đức" (tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử) và "công, dung, ngôn, hạnh". Phần lớn cuộc đời người phụ nữ là để chăm lo cho gia đình chồng, hy sinh tuổi xuân, nhan sắc và cả hạnh phúc cá nhân. Họ phải "bấm gan chịu mãi", nghĩa là cố gắng nén lại những uất ức, tủi hờn để gánh vác trách nhiệm. Hình ảnh "chia hai, quá nửa phần đời" thể hiện sự hy sinh, mất mát quá lớn lao, đến nỗi gần như toàn bộ cuộc đời gắn với khổ đau và trách nhiệm.