Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ ngàn xưa, phản ánh sâu sắc đời sống và tâm lý của người nông dân Việt Nam trong xã hội phong kiến. Xã hội xưa, đặc biệt là ở các làng quê, người nông dân phải đối mặt với cảnh đói nghèo triền miên, thiên tai, mất mùa, sưu cao thuế nặng. Do đó, ước mơ lớn nhất của họ chỉ đơn giản là có đủ cái ăn, cái mặc. "Hồi nào đói rách tèm lem" gợi lên hình ảnh một quá khứ cơ cực, lam lũ, chỉ mong thoát khỏi cảnh bần hàn. Tuy nhiên, khi đất nước hòa bình, đời sống no đủ hơn, hoặc khi một cá nhân vươn lên khá giả, thì những nhu cầu, ham muốn mới lại nảy sinh. "No cơm ấm áo lại thèm nọ kia" thể hiện sự biến đổi tâm lý tự nhiên khi điều kiện vật chất được cải thiện, con người bắt đầu có những ước vọng cao hơn, tìm kiếm sự sung sướng, tiện nghi, hoặc đôi khi là những thứ phù phiếm, xa xỉ. Câu ca dao còn hàm chứa sự phê phán nhẹ nhàng thói quen không biết đủ, dễ dàng quên đi quá khứ gian khó của một bộ phận người, và khuyên răn con người nên biết trân trọng những gì mình đang có, giữ vững đạo lý "uống nước nhớ nguồn".