Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, nơi mà đời sống của người nông dân vốn đã lam lũ, vất vả lại càng thêm khó khăn do thiên tai, mất mùa hoặc sự bóc lột của tầng lớp trên. Việc không có vải để may mặc phản ánh rõ nét tình trạng đói nghèo, lạc hậu. Trong xã hội phong kiến, vải vóc là một tài sản có giá trị, không phải ai cũng có thể dễ dàng sở hữu, đặc biệt là với tầng lớp nghèo khó. Họ thường phải tự trồng lanh, gai hoặc nuôi tằm để lấy nguyên liệu, rồi tự dệt vải, tự may quần áo. Nếu gặp khó khăn, mất mùa, nợ nần, thì việc có đủ vải để che thân đã là một điều xa xỉ. Câu ca dao này ra đời từ thực tiễn sinh hoạt đó, là tiếng lòng của những người phụ nữ, những người mẹ, người vợ trong cảnh túng thiếu, phải xoay sở mọi cách để lo cho gia đình, nhưng đôi khi vẫn không đủ.