Nguồn gốc và Xuất xứ
Đoạn ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà hôn nhân thường do gia đình sắp đặt, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, hoặc dựa trên các tiêu chuẩn môn đăng hộ đối về danh vọng, tài sản. Người phụ nữ có vai trò quan trọng trong việc gìn giữ nề nếp gia phong và hạnh phúc gia đình. Khi cuộc sống hôn nhân không như ý, họ thường mượn ca dao, dân ca để bày tỏ tâm tư, nỗi lòng. Hình ảnh "kẻ đi kiệu, người đánh cờ", "đọc sách, xem thơ, nói tuồng" là những biểu tượng cho người đàn ông có địa vị, tài năng, hoặc chí ít là có những thú vui tao nhã, thể hiện sự sung túc, trí thức của thời đại cũ. Người phụ nữ xưa khao khát có được người chồng như vậy để nương tựa, để cuộc sống thêm phần đảm đang, vẻ vang. Ngược lại, việc "chồng tôi trốn tránh luôn luôn", "giả tuồng đứa câm" cho thấy sự bất lực, vô dụng, không có khả năng gánh vác việc gia đình, khiến người vợ phải "chuốc khổ vào thân", trách "bà Nguyệt xe lầm mối tơ", thể hiện sự oán trách về duyên phận éo le, không gặp được người xứng đáng.