Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh thực dân Pháp xâm lược Việt Nam, đặc biệt là trong giai đoạn đầu của cuộc chiến, khi quân Pháp dùng âm nhạc quân đội, trong đó có kèn Tây, để thị uy và gây áp lực tinh thần lên người dân bản địa. "Kèn Tây" là biểu tượng rõ nét cho sự hiện diện và phương thức tác chiến của quân đội Pháp. "Thổi tò le" gợi lên âm thanh không trang nghiêm, thậm chí là ngô nghê, lạc lõng, thể hiện thái độ mỉa mai, xem thường của người dân đối với âm thanh biểu tượng của kẻ xâm lược. Việc "dốc binh, đốc chiến xuống khe mà ngồi" miêu tả hình ảnh quân Pháp hành quân, chiếm đóng ở những vùng đất xa xôi, hẻo lánh, cho thấy sự xâm nhập vào những nơi vốn dĩ là "ruột thịt" của đất nước. "Ông nghè, ông cống" là những danh hiệu cao quý trong hệ thống quan lại phong kiến cũ, những người được coi là tinh hoa của xã hội. Việc đặt họ vào tình huống "nực cười" khi nghe tiếng súng thể hiện sự sụp đổ của trật tự cũ, sự bất lực của tầng lớp trí thức Nho học trước sức mạnh quân sự mới. "Mới nghe tiếng súng rụng rơi cả mình" là lời diễn tả trực tiếp sự kinh hoàng, sợ hãi tột độ của con người trước âm thanh của chiến tranh, cho thấy dù có vẻ mỉa mai, sự xâm lược này vẫn mang đến nỗi ám ảnh và tàn khốc.