Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, nơi mà đời sống của người nông dân phụ thuộc hoàn toàn vào mùa màng và thiên nhiên. Thời kỳ "khi xưa" có lẽ là những năm tháng khó khăn, mất mùa, đói kém, khiến con người phải chạy vạy, vay mượn từ láng giềng, bà con, thậm chí là địa chủ để có cái ăn qua cơn hoạn nạn. "Gạo vay" không chỉ là hạt gạo mà còn là biểu tượng cho sự nợ nần, thiếu thốn, một gánh nặng tinh thần và vật chất. Khi qua được giai đoạn khốn khó đó, "bây giờ" có lẽ là lúc tích cóp được chút ít, hoặc có thể là đã đến tuổi già sức yếu, không còn đủ sức khỏe để lao động sản xuất, để thực sự tận hưởng thành quả lao động của mình. "Cái chày rã hơi" là hình ảnh ẩn dụ cho sự bất lực, kiệt quệ về thể chất, tinh thần. Cái chày là công cụ quan trọng để giã gạo, làm ra những sản phẩm thiết yếu cho cuộc sống, nhưng khi "rã hơi" thì nó trở nên vô dụng, cũng như con người khi hết sức lực thì không làm được gì nữa. Câu ca dao này vì vậy mang đậm dấu ấn của kinh nghiệm sống, của sự chiêm nghiệm về quy luật cuộc đời: có những lúc phải nỗ lực vượt qua nghịch cảnh, nhưng đôi khi thành quả lại đến quá muộn màng.