Nguồn gốc và Xuất xứ
Trong xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, quan hệ gia đình và cộng đồng rất chặt chẽ. Tuy nhiên, không phải lúc nào tình cảm cũng vĩnh cửu. Câu ca dao này có thể bắt nguồn từ thực tế cuộc sống, khi người già, đặc biệt là bà, thường là người chăm sóc, yêu thương con cháu hết mực khi chúng còn bé nhỏ, khỏe mạnh. Họ dành tình thương vô điều kiện. Nhưng khi con cháu ốm đau, bệnh tật, đặc biệt là những bệnh nặng hoặc mang tính lây lan (theo quan niệm xưa), thì việc chăm sóc trở nên khó khăn, tốn kém và đôi khi bị xem là gánh nặng. Vì vậy, thay vì được ở gần gũi yêu thương, người bệnh lại bị đẩy ra nơi xa, như 'ở cầu' - một nơi thường vắng vẻ, có thể là nơi để buôn bán hoặc qua lại, không thuận tiện cho việc chăm sóc lâu dài. Điều này phản ánh một khía cạnh khắc nghiệt của xã hội cũ, nơi giá trị của con người đôi khi được đo bằng sức khỏe và sự đóng góp của họ.