Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ kho tàng ca dao dân ca Việt Nam, phản ánh một khía cạnh trong đời sống văn hóa và kinh nghiệm ứng xử của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến xưa, đặc biệt là ở các làng xã nông nghiệp, nơi con người sống gần gũi, việc cạnh tranh, hơn thua nhau về trí khôn, tài lanh không phải là hiếm. Đôi khi, sự cố gắng tỏ ra mình khôn ngoan hơn người khác một cách thái quá, dùng mưu mẹo để đạt được lợi ích cá nhân hay để thể hiện bản thân, lại dẫn đến hậu quả không lường trước được. Người ta có thể bị người đời chê cười, gán cho cái mác "khôn lỏi", "mất dạy". Ngược lại, khi gặp hoạn nạn, mất mát, chính những người từng bị xem là "kém cỏi" lại có thể nhìn nhận lại sự việc một cách bình tĩnh hơn và thông cảm hoặc đôi khi là cả sự châm biếm đối với những kẻ từng "khôn" mà lại "dại". Câu ca dao còn có thể bắt nguồn từ các câu chuyện cổ tích, ngụ ngôn, hay những bài học kinh nghiệm trong lao động sản xuất, trong quan hệ làng xóm, gia đình, nơi con người luôn phải đối mặt với những tình huống éo le, đòi hỏi sự khéo léo trong ứng xử nhưng cũng cần sự chân thành.