Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và triết lý "chơi" của người Việt xưa, đặc biệt là tầng lớp nho sĩ, trí thức hoặc những người lao động có tâm hồn phong phú. "Cống" ở đây có thể hiểu là của cống nạp, vật phẩm dâng lên, ám chỉ sự giàu sang, vật chất. "Nghè" là cái đình, nơi hội họp của làng xã, nhưng cũng thường là nơi quan lại, chức sắc tụ tập, đại diện cho quyền lực, danh vọng. Việc "không tham" hai thứ này cho thấy một thái độ khinh bỉ phú quý, không màng danh lợi. Ngược lại, "thương thầy chuông mõ" lại là một cách nói ẩn dụ tinh tế. "Chuông mõ" thường gắn liền với đời sống tâm linh, tôn giáo (chùa chiền) hoặc những thú vui tao nhã, mang tính giáo dục, hướng thiện. "Nghe điệu đàn" rõ ràng là sự thưởng thức nghệ thuật, một thú vui tao nhã, giúp tâm hồn thư thái. Qua đó, câu ca dao phản ánh một phần đời sống tinh thần phong phú, coi trọng giáo dục, văn hóa, tâm linh hơn là vật chất và quyền lực của người dân Việt Nam trong lịch sử, khi họ phải đối mặt với những áp bức, bất công của xã hội phong kiến.