Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này, cùng với nhiều lời ca dao khác, có nguồn gốc sâu xa từ đời sống lao động và đấu tranh của nhân dân ta trong thời kỳ phong kiến. Khi xã hội phân chia giai cấp rõ rệt, tầng lớp quan lại, địa chủ giàu có thường có lối sống xa hoa nhưng thiếu đạo đức, hoặc tỏ ra khinh miệt người dân lao động. Trong khi đó, người dân nghèo chân lấm tay bùn, họ có thể không có nhiều của cải vật chất nhưng lại đề cao sự trung thực, lòng tự trọng và trí tuệ. Việc liệt kê các món ăn ngon như "chả cá mè", "gỏi cá mương", "gỏi cá chày" là cách nhân dân miêu tả sự giàu có, sung túc mà họ thèm muốn nhưng lại không thể đạt được. Tuy nhiên, sự từ chối "không thèm ăn" và "không thèm nói" với những kẻ được coi là "trẻ ranh", "ngu si", hay "thằng thầy" (ám chỉ những kẻ được học hành nhưng dùng kiến thức để a dua, phục vụ cái xấu) thể hiện thái độ coi thường bản chất suy đồi của tầng lớp trên. Nó là lời khẳng định rằng dù nghèo khó, họ vẫn giữ gìn được phẩm giá và không muốn bị vấy bẩn bởi những mối quan hệ với kẻ xấu xa, dù có vẻ ngoài hào nhoáng. Đây là biểu hiện của tinh thần phản kháng ngầm, giữ gìn bản sắc văn hóa và đạo lý làm người của người dân lao động.