Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi mà sự phân hóa giàu nghèo diễn ra gay gắt. Trong một nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp, đất đai là tư liệu sản xuất chính. Những người sở hữu nhiều ruộng đất, có của ăn của để thì được coi trọng, còn những người nông dân nghèo khổ, quanh năm làm lụng vất vả vẫn không đủ ăn thường bị khinh rẻ. Trong sinh hoạt hàng ngày, tiền bạc không chỉ là phương tiện trao đổi mà còn là thước đo giá trị con người. Người có tiền dễ dàng nhận được sự tôn trọng, giúp đỡ, còn người không có tiền thì gặp nhiều khó khăn, trắc trở trong cuộc sống, thậm chí ngay cả trong mối quan hệ gia đình, làng xóm. Thái độ cau có, buồn bã khi túng thiếu là biểu hiện tâm lý tự nhiên của người nghèo, trong khi vẻ mặt hớn hở, tươi vui khi có tiền lại là sự thể hiện niềm vui, sự tự tin và cả sự mong muốn được người khác tôn trọng. Hình ảnh "mặt như rằm trung thu" là một so sánh giàu hình ảnh, gợi lên vẻ đẹp tròn đầy, viên mãn, sáng sủa, trái ngược hoàn toàn với vẻ "ủ mày chau" khi thiếu thốn.