Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có khả năng ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam có những biến động lớn về kinh tế, văn hóa, đặc biệt là sau những thay đổi về cơ chế, khi mà các giá trị truyền thống có nguy cơ bị mai một. Sự du nhập của lối sống hưởng thụ, chạy theo đồng tiền đã khiến một bộ phận không nhỏ những người có vị trí xã hội cao cũng bị cuốn theo vòng xoáy đó. "Kĩ sư" và "thầy giáo", "giáo chức" là những hình ảnh đại diện cho tầng lớp trí thức, những người được xã hội coi trọng, nhưng ngay cả họ cũng "làm cư sĩ", "tháo giày", "dứt cháo" cho thấy sự xuống cấp về đạo đức và ý chí. "Cư sĩ" là người tu tại gia, không xuất gia nhưng có lối sống giản dị, thanh đạm, ở đây dùng để chỉ sự buông thả, không còn giữ nề nếp. "Tháo giày" ám chỉ sự xuề xòa, mất đi phong thái. "Dứt cháo" ý nói sự nghèo túng, bần hàn, hoặc sự thay đổi trong nếp sống. "Khoái ăn sang" và "sáng ăn khoai" là hai hình ảnh đối lập rõ rệt, thể hiện sự ham muốn hưởng thụ vật chất nhưng lại rơi vào cảnh túng thiếu, phải ăn những thứ đạm bạc.