Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này xuất phát từ một thực tế xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các đô thị hoặc vùng dân cư đông đúc, nơi tồn tại những nghề nghiệp mang tính nhạy cảm, thường gắn liền với thân phận người phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn. "Kim sứt" có thể là tên gọi thân mật hoặc biệt danh, ám chỉ người phụ nữ làm nghề may vá, thêu thùa hoặc liên quan đến các vật dụng nhỏ bé, đòi hỏi sự khéo léo. "Luồn chỉ thắm" là hình ảnh người phụ nữ chăm chút cho từng đường kim mũi chỉ, mong tạo ra những sản phẩm đẹp đẽ. "Hoa đã tàn đòi cắm độc bình cao" gợi lên hình ảnh người phụ nữ làm nghề bán hoa, những bông hoa dù đẹp đẽ đến mấy rồi cũng sẽ héo tàn, nhưng họ vẫn cố gắng trang trí cho đẹp, cho sang, thể hiện sự phô trương bề ngoài để che giấu hoàn cảnh thực tế. "Mười hai bến nước" là một hình ảnh ẩn dụ quen thuộc trong văn hóa Việt Nam, tượng trưng cho sự thay đổi, biến động không ngừng của cuộc đời, của số phận. Việc người phụ nữ xuất hiện ở "mười hai bến nước" cho thấy dù cuộc đời có dâu bể, thăng trầm thế nào thì người phụ nữ ấy vẫn luôn đồng hành, luôn có mặt. Lời giải thích "Em sinh ra giữa chốn kinh kì / Không làm nghề ấy, biết lấy gì nuôi anh?" càng làm rõ hơn hoàn cảnh: người phụ nữ có thể xuất thân từ nơi phồn hoa đô hội ("kinh kì"), nhưng vì hoàn cảnh, vì tình yêu, họ buộc phải làm những nghề mà xã hội đánh giá thấp, tất cả chỉ để có thể nuôi sống người yêu, người chồng, thể hiện một sự hy sinh cao cả nhưng cũng đầy xót xa.