Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc từ vùng quê Bắc Bộ Việt Nam, gắn liền với phong tục "mời nước", "rượu mời", "chén chung" trong các dịp gặp gỡ, giao duyên thời xưa, đặc biệt là trong các lễ hội hoặc khi trai gái có ý định tìm hiểu nhau. "Chén chung" là một chiếc chén nhỏ, thường là sành hoặc gốm, được dùng để đựng rượu hoặc nước chè mời nhau. Hành động "giở chén chung" ám chỉ việc chàng trai đã có ý định thân mật, muốn chia sẻ điều gì đó riêng tư hơn, có thể là rót rượu mời người yêu uống chung hoặc mời uống một thứ đồ uống đặc biệt khác. Trong bối cảnh văn hóa Nho giáo, nơi sự kín đáo và giữ gìn phẩm hạnh được đề cao, đặc biệt là với người phụ nữ, hành động này có thể bị coi là quá đường đột hoặc chưa phù hợp với lễ giáo. Cô gái "chê" không hẳn là ghét bỏ chàng trai, mà là một cách khéo léo từ chối, thể hiện sự e dè, giữ gìn giá trị của bản thân trước khi mối quan hệ tiến xa hơn, đồng thời cũng là lời nhắc nhở chàng trai về sự tôn trọng và giữ gìn mực thước.