Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của câu ca dao này gắn liền với quan niệm về sự khôn ngoan và phép tắc trong đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là trong tầng lớp nho sĩ và những người coi trọng lễ giáo. Trong xã hội phong kiến, việc ăn uống và vệ sinh cá nhân đều tuân theo những quy tắc nhất định. Ăn cơm là bữa ăn cần sự sạch sẽ, trang trọng, nên việc dùng đũa là điều hiển nhiên và thể hiện sự văn minh. Ngược lại, việc vệ sinh cá nhân, dù là bản năng, cũng cần được thực hiện một cách kín đáo và tế nhị, và tay là bộ phận tự nhiên được sử dụng cho mục đích này. Câu ca dao này có thể được hình thành từ những kinh nghiệm quan sát đời sống, từ những lời răn dạy của ông bà, cha mẹ cho con cháu về cách cư xử sao cho phải đạo, giữ gìn phẩm giá. Nó phản ánh một cách tinh tế cái nhìn của người xưa về sự phân biệt giữa cái gọi là "sạch" và "bẩn", giữa "lễ" và "tục", qua đó đề cao phẩm hạnh của người quân tử, người biết làm chủ bản thân và hành động một cách khôn ngoan, đúng mực.