Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà các quy chuẩn đạo đức, đặc biệt là đối với phụ nữ, được đặt ra rất khắt khe. Phụ nữ được kỳ vọng phải "công dung ngôn hạnh", giữ gìn trinh tiết và sự đoan trang. Tuy nhiên, thực tế cuộc sống lại thường phức tạp hơn nhiều. "Lẳng lơ" ở đây có thể ám chỉ những người phụ nữ có lối sống phóng khoáng, hoặc có thể là những người phụ nữ có tài, có cá tính, không tuân theo khuôn phép gò bó của xã hội, và họ lại có thể có "hậu sự" tốt hơn, được nhiều người nhớ đến hoặc giúp đỡ hơn. Ngược lại, "chính chuyên" chỉ những người phụ nữ sống đúng mực, giữ gìn khuôn phép, nhưng đôi khi lại bị xem là nhạt nhẽo, không có sức hút, hoặc không được xã hội trọng vọng đúng mức, dẫn đến việc khi họ qua đời, việc thờ cúng, tưởng nhớ lại sơ sài, "chả được đầy mâm xôi". Bánh dày và mâm xôi là những lễ vật quen thuộc trong cúng giỗ, thể hiện sự tôn kính và tưởng nhớ. Việc "có bánh dày" hay "chả được đầy mâm xôi" phản ánh cách nhìn nhận, đánh giá của xã hội đối với phẩm hạnh và giá trị của người đã khuất, nhất là phụ nữ.