Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20, khi giao thương và tiếp xúc với người phương Tây ngày càng nhiều. Một số phụ nữ Việt Nam, vì nhiều lý do (kinh tế, tò mò, hoặc mong muốn thay đổi số phận), đã có những mối quan hệ, thậm chí hôn nhân với người Tây. Tuy nhiên, do sự khác biệt về văn hóa, ngôn ngữ, và đặc biệt là do chính sách cai trị và sự bất ổn của thời cuộc, những cuộc hôn nhân này thường không bền vững. Người chồng Tây có thể trở về nước hoặc di chuyển đến nơi khác, bỏ lại người vợ Việt Nam một mình nơi quê nhà. Trong xã hội phong kiến xưa, người phụ nữ góa bụa hoặc bị chồng bỏ rơi thường gặp rất nhiều khó khăn, tủi nhục, bị khinh rẻ, và khó có thể tái hôn hay tìm được sự nương tựa. Câu ca dao này phản ánh chính xác nỗi đau, sự cô đơn và bất lực đó, là tiếng lòng của những người phụ nữ rơi vào hoàn cảnh trớ trêu, không được xã hội chấp nhận và giúp đỡ khi gặp biến cố trong cuộc sống.