Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, khi chế độ quan lại còn nhiều bất cập, thói hối lộ, tham nhũng phổ biến. "Cửa quan" ở đây ám chỉ các cơ quan hành chính, nơi các quan lại nắm quyền sinh quyền sát. "Lễ lộc" là những vật phẩm quý giá, tiền bạc mà người dân phải cống nạp, dâng biếu cho quan lại, đôi khi là để cầu xin sự che chở, giúp đỡ hoặc để giải quyết công việc. Tuy nhiên, bản chất của việc này lại là sự đút lót, lãng phí. Việc ví von "mang than đốt lò" xuất phát từ kinh nghiệm thực tế của người xưa. Than là vật liệu để nhóm lò, nhưng nếu mang than đến rồi mà lò không cần, hoặc việc đốt lò không mang lại lợi ích gì thì hành động đó trở nên vô nghĩa, thậm chí còn làm bẩn nhà cửa, tốn công sức. Tương tự, việc dâng lễ vật cho quan lại trong nhiều trường hợp là vô ích, bởi quan lại chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân, hoặc công việc đó bản thân nó đã là sai trái, không thể giải quyết bằng tiền bạc. Câu ca dao thể hiện sự bất mãn, chua xót của nhân dân trước cảnh "trên thông thiên văn, dưới tường địa lý" của quan lại, đồng thời cũng là lời cảnh tỉnh, khuyên răn mọi người không nên tham gia vào vòng xoáy tiêu cực này.