Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ xa xưa, gắn liền với nền văn minh lúa nước và đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt. Trong bối cảnh xã hội phong kiến, nơi mà địa vị, tài sản có ảnh hưởng lớn đến cách nhìn nhận và đối xử của mọi người, những kẻ có tiền có quyền thường được nể trọng, còn người nghèo hủi lại dễ bị khinh ghét, xa lánh. Đặc biệt, trong các mối quan hệ làng xã, xóm giềng, việc “trông mặt mà bắt hình dong” là khá phổ biến. Người giàu có thì được thơm lây, ai cũng muốn đến gần để nhờ vả, xin xỏ hoặc đơn giản là nịnh nọt. Ngược lại, người nghèo khó, dù tính tình có tốt đẹp đến đâu, cũng dễ bị gạt ra rìa, thậm chí là bị xa lánh vì sợ lây cái nghèo. Câu ca dao này là tiếng lòng, là lời than thở của những người dân lao động nghèo, họ chua xót nhận ra sự bạc bẽo của cuộc đời và những thói đời trái ngang.