Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của câu ca dao này gắn liền với đời sống nông nghiệp và tập quán ẩm thực của người Việt xưa, đặc biệt là ở các vùng quê đồng bằng sông Hồng và Bắc Bộ. Mắm mòi là món ăn quen thuộc, bình dân, dễ kiếm, thường là thức ăn chính của người lao động nghèo, gắn liền với bữa cơm đạm bạc. Trong khi đó, rau mưng (hay còn gọi là rau mồng tơi, hoặc một số loại rau xanh khác tùy vùng miền) là món ăn kèm, cần sự chăm sóc, tưới tiêu nhất định, và thường chỉ xuất hiện trong những bữa ăn có phần thịnh soạn hơn. Câu ca dao ra đời từ thực tiễn sinh hoạt đó, khi người ta chứng kiến hoặc tự đặt mình vào tình cảnh "có một lại muốn hai", "mơ ước viển vông" trái với hoàn cảnh thực tế. Nó là lời nhắc nhở, răn dạy về sự tự lượng sức mình, không nên "đú đởn" đòi hỏi những thứ không thuộc về mình hoặc vượt quá khả năng, tránh rơi vào tình cảnh "tiến không được, lùi không xong", gây ra sự khốn khổ, tủi nhục, thậm chí là "trêu ngươi" cho người khác.