Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có lẽ ra đời từ trong đời sống sinh hoạt và lao động của người nông dân Việt Nam xưa, gắn liền với hình ảnh "mặt mo" – một vật dụng quen thuộc trong gia đình. "Cái mặt mo" nguyên thủy là cái vung nồi bằng gỗ, thường dùng để đậy nồi cháo, nồi cám lợn, hoặc các loại thức ăn khác. Đặc điểm của cái vung này là thường tròn, ít có hoa văn, và khi đậy vào nồi thì nó che kín, tạo ra một bề mặt phẳng, đôi khi trông có vẻ "trơ" hoặc "vô cảm" vì không có biểu cảm. Việc lấy chiếc đũa để "đo mặt mày" không phải là hành động đo đạc thực sự mà là một cách nói cường điệu, thể hiện sự tức giận, muốn làm nhục hoặc hạ thấp đối phương, coi họ như một vật vô tri vô giác, không có suy nghĩ hay cảm xúc. Câu này thường được cất lên trong những tình huống đối đáp, tranh cãi, thể hiện sự bức xúc trước thái độ lì lợm, ngoan cố hoặc vô tâm của người khác trong cuộc sống thường nhật.