Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi mà chế độ hôn nhân một vợ một chồng còn nặng nề bởi những ràng buộc của lễ giáo phong kiến và tập quán lạc hậu. Phụ nữ thời bấy giờ chịu nhiều thiệt thòi, ít có quyền tự quyết về hôn nhân. Gia đình nghèo khó, hoặc vì những toan tính về tài sản, danh vọng, mà cha mẹ thường ép gả con gái cho những người đàn ông giàu có, lớn tuổi. "Mười bảy" là độ tuổi còn rất trẻ, là lứa tuổi đẹp nhất của người con gái, trong khi "bảy mươi" là tuổi già, sức yếu. Sự chênh lệch này phản ánh thực tế đau lòng về nạn tảo hôn và hôn nhân ép gả, nơi mà quyền lợi và hạnh phúc của người phụ nữ bị xem nhẹ. "Người đồng canh" là cách nói ẩn dụ về sự đồng cam cộng khổ, cùng chung một mảnh ruộng, một cuộc đời. Tuy nhiên, trong ngữ cảnh này, nó mang hàm ý bi đát hơn, rằng dù cuộc sống có lộn lên lộn xuống, dù có cố gắng thay đổi thế nào, thì số phận của người phụ nữ cũng chỉ luẩn quẩn trong cảnh khổ đau, bị ràng buộc bởi người chồng già, không có tương lai tươi sáng.