Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở những làng quê nông nghiệp, nơi mà cuộc sống của người dân vô cùng lam lũi và vất vả. Phật giáo đã du nhập vào Việt Nam từ lâu và ăn sâu vào đời sống tinh thần của nhân dân. Nhiều người dân vì những biến cố trong cuộc đời hoặc mong muốn tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn đã có ý định đi tu. Tuy nhiên, để đi tu, không chỉ cần có lòng thành mà còn đòi hỏi sự chuẩn bị về "công phu", tức là sự tu luyện cả về tinh thần lẫn vật chất. "Công phu" ở đây có thể hiểu là thời gian, kiến thức, hoặc thậm chí là tiền bạc để có thể trụ trì tại chùa. Trong khi đó, đối với những người dân lao động nghèo, cuộc sống hàng ngày đã đủ chật vật với việc đồng áng, cấy cày, việc kiếm đủ cái ăn đã là cả một vấn đề. Họ không có thời gian, không có điều kiện vật chất để dành cho việc tu luyện, dù chỉ là những điều kiện cơ bản nhất để làm tròn bổn phận tại chùa như có chuông, mõ. Câu ca dao này vì thế đã thể hiện một cách chân thực bi kịch của người nông dân: vừa khao khát một đời sống tinh thần cao đẹp, vừa bất lực trước sự nghiệt ngã của cuộc sống mưu sinh.