Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp truyền thống của Việt Nam, nơi thu nhập của người dân phụ thuộc nhiều vào mùa màng. Khi mùa màng bội thu, lúa gạo (hoặc các nông sản khác) được giá, đời sống có thể khấm khá hơn, người ta mới có dư dả để sắm sửa những vật dụng thiết yếu như quần áo. Ngược lại, nếu mùa màng thất bát hoặc giá cả thị trường biến động, người dân sẽ rơi vào cảnh túng thiếu. Việc "mắc vải rẻ bông" ở đây có thể hiểu là giá bông, sợi hoặc vải có xu hướng giảm, lẽ ra là điều kiện tốt để may mặc. Tuy nhiên, do gánh nặng cơm áo gạo tiền quá lớn, hoặc có những khoản chi tiêu đột xuất, bắt buộc khác (như thuế, nợ nần, ma chay, cưới hỏi), mà dù có cơ hội mua được vải rẻ, người ta vẫn không thể hoàn thiện một bộ trang phục chỉnh tề. Nó phản ánh thực tế "ăn không đủ no, mặc không đủ ấm" của nhiều tầng lớp lao động xưa, đồng thời cho thấy sự quan tâm của họ đến những nhu cầu cơ bản nhất.