Nguồn gốc và Xuất xứ
Đoạn ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, khi người nông dân là tầng lớp lao động chính nhưng lại phải chịu nhiều áp bức, bóc lột từ địa chủ, quan lại. Cuộc sống của họ gắn liền với đồng ruộng, phụ thuộc vào thiên nhiên, mùa vụ. "Nằm thời lấy đất làm giường, lấy trời làm chiếu, lấy sương làm màn" là hình ảnh phản ánh sự nghèo khó cùng cực, không có nổi một mái nhà che mưa chắn gió, phải ngủ ngay trên nền đất, lấy bầu trời làm mái, sương đêm làm chăn. "Xâu làng bắt xuống gọi lên, trầy da tróc thịt, cái tên vẫn hoài" có thể ám chỉ việc bị ép đi lao dịch, phu phen nặng nhọc, bị hành hạ khổ sở nhưng vẫn không thay đổi thân phận hay danh xưng. "Ăn thì những củ cùng khoai, bữa mô kiếm được thì vài miếng cơm" là bức tranh bữa ăn đạm bạc, thiếu thốn, chỉ đủ no lòng qua ngày, thể hiện rõ nét cái đói, cái nghèo đeo bám dai dẳng.