Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước truyền thống của người Việt. Rơm là phụ phẩm của cây lúa, thường được bà con nông dân tận dụng để làm chất đốt, ủ phân bón hoặc làm thức ăn cho gia súc. Tuy nhiên, việc đốt rơm một cách tùy tiện, không vì mục đích thiết thực, đặc biệt là khi ngồi buồn một cách vô cớ, thể hiện sự nhàn rỗi, bế tắc trong cuộc sống. Khi kinh tế khó khăn, mùa màng thất bát, hoặc khi con người cảm thấy cuộc đời vô nghĩa, không có việc gì làm, họ có thể nảy sinh những hành động bộc phát, đôi khi là dại dột như đốt rơm. Hành động này không mang lại lợi ích gì, thậm chí còn gây lãng phí và ô nhiễm, nhưng lại là biểu hiện của tâm trạng chán chường, bất mãn. Việc khói "bay lên đến tận thiên tào" và "Ngọc Hoàng phán hỏi" là cách nhân hóa, cường điệu hóa để thể hiện sự tuyệt vọng, mong mỏi một sự can thiệp từ thế giới bên trên, nhưng cuối cùng lại nhận ra sự vô ích của hành động đó.