Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có khả năng ra đời trong bối cảnh đời sống sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa, gắn liền với nghề đánh bắt và chế biến hải sản, đặc sản như ruốc. Ruốc, hay mắm ruốc, là món ăn phổ biến, được làm từ tôm, cá nhỏ phơi khô hoặc xay nhuyễn, ủ lên men. Trong quá trình chế biến, bảo quản, việc ruốc bị hỏng, bị thối là điều không thể tránh khỏi, nhất là trong điều kiện khí hậu nóng ẩm. Khi ruốc bị hỏng, dù là "ruốc ông" (có thể chỉ những vật dụng, thức ăn để lại từ đời trước, hoặc ám chỉ những thứ thuộc về người lớn tuổi, người có vị thế trong gia đình) hay "ruốc bà" (ám chỉ những thứ thuộc về người phụ nữ, người nội trợ), thì nó đều trở nên vô dụng, gây mùi khó chịu và không thể ăn được. Sự so sánh này có thể xuất phát từ kinh nghiệm thực tế trong gia đình, khi mọi người cùng nhau làm lụng, buôn bán hoặc chia sẻ sản vật, nhưng cuối cùng lại phát hiện ra những gì mình nhận được hoặc những gì còn lại đều không còn giá trị hoặc thậm chí gây phiền hà. Nó phản ánh tâm trạng chán chường, mệt mỏi khi đối mặt với những kết quả không như mong đợi, hoặc khi những công sức bỏ ra không mang lại thành quả tốt đẹp, thậm chí còn mang lại những rắc rối.