Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi mà sự phân chia giai cấp và quyền lực rất rõ rệt. "Ông Cai", "bà Nghè", "ông thầy" là những từ ngữ chỉ tầng lớp có địa vị, có quyền lực trong xã hội hoặc trong làng xã thời xưa. "Ông Cai" thường là người cai quản, trông coi một khu vực hoặc một nhóm người. "Bà Nghè" chỉ những người phụ nữ có chồng hoặc cha làm quan lại, có địa vị cao sang. "Ông thầy" có thể là thầy đồ, thầy mo, thầy cúng, những người có tri thức hoặc uy tín trong cộng đồng. Việc "ngựa ai buộc ngõ ông Cai", "xoàn ai đeo tai bà Nghè", "ngựa ai buộc ngõ ông Nghè", "trâu ai buộc bụi tre ông thầy" phản ánh thực tế đời sống. Ngựa, trâu là tài sản có giá trị, nhưng cách chúng bị buộc hay bị đặt ở đâu lại thể hiện sự khinh rẻ, coi thường hoặc sự tùy tiện của những người có quyền thế đối với tài sản của người dân thấp kém hơn. "Xoàn" (vật dụng nhỏ, tầm thường) lại gắn với "bà Nghè" (người quyền quý) có thể là cách nói mỉa mai, ẩn dụ về sự trớ trêu, hoặc sự lợi dụng, bòn rút của kẻ có quyền với người dân. Câu ca dao thể hiện nỗi lòng của người dân nghèo, phải chịu sự áp bức, bất công từ những kẻ có quyền, có chức tước, nơi mà mọi thứ dường như bị đảo lộn, không theo một trật tự nào cả.