Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi tư tưởng "trọng nam khinh nữ" ăn sâu vào tiềm thức. Phụ nữ sinh ra đã bị xem là phái yếu, là người nội trợ, phục tùng. Họ ít có cơ hội được học hành, làm việc ngoài xã hội, và giá trị của họ thường được đo đếm qua khả năng sinh con trai nối dõi tông đường. Trong gia đình, người phụ nữ thường phải gánh vác nhiều công việc nặng nhọc nhưng ít được coi trọng. Nếu không may ốm đau, họ càng trở nên yếu đuối, bị xem là "chẳng đáng" giá trị gì. "Hòn chì" là một vật rất nhỏ, rất nhẹ, không có giá trị sử dụng, ví von sự tầm thường, vô giá trị. "Ba hồn chín vía" là cách nói dân gian chỉ sự sống yếu ớt, dễ tàn lụi, thường dùng cho người bệnh nặng hoặc người sắp chết. "Đòi đi võng đào" là cách nói cường điệu, vừa thể hiện sự ốm yếu đến mức cần kiệu, vừa ẩn chứa sự tủi phận, mong manh, cần được nâng niu, chăm sóc đặc biệt, trái ngược với sự coi nhẹ mà họ phải gánh chịu trong cuộc sống thường ngày. Câu ca vì vậy đã phản ánh chân thực nỗi lòng của người phụ nữ, sự khao khát được sẻ chia, quan tâm và công nhận giá trị của bản thân.