Nguồn gốc và Xuất xứ
Bài ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp. Trong xã hội phụ quyền và gia trưởng, vai trò của người phụ nữ, đặc biệt là người già, thường được gắn liền với việc nội trợ và chăm sóc gia đình. Tuy nhiên, không phải ai cũng hoàn thành tốt vai trò này. Bài ca dao phản ánh thực tế về những người già trong làng xã, những người vì tuổi tác, bệnh tật hoặc do tính cách lười biếng, ỷ lại mà trở nên vô dụng, thậm chí còn là gánh nặng cho con cháu. Việc miêu tả chi tiết bà già "thổi cơm, nấu nước, quét nhà chẳng nên" và "đòi mâm trên" cho thấy sự bất mãn của dân gian đối với những người không biết đóng góp, chỉ biết tiêu thụ. Hình ảnh cây chanh "chửa ra cành, nó đã ra hoa" cũng là một cách nói dân gian ví von, ám chỉ sự việc trái với quy luật tự nhiên, hoặc sự việc không mang lại kết quả tốt đẹp, tương tự như bà già kia không làm nên việc gì. Lời dặn dò "chôn cho sâu", "chôn cho xa" là cách nói cường điệu, thể hiện mong muốn bà già mau chóng rời xa, không còn ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống hiện tại và tương lai của con cháu, đặc biệt là "nhát trẻ con". Điều này phản ánh tâm lý của những người lao động, luôn mong muốn một cuộc sống yên ổn, không bị làm phiền bởi những yếu tố tiêu cực, lãng phí.