Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ kinh nghiệm sống và quan sát thế giới tự nhiên của người nông dân Việt Nam xưa. Con cóc là loài vật nhỏ bé, tầm thường, thường sống ở những nơi ẩm thấp, bùn lầy. Rồng là biểu tượng của sức mạnh, quyền uy, sự cao quý trong văn hóa Á Đông nói chung và Việt Nam nói riêng, thường gắn liền với mây mưa, sấm chớp, mang lại sự sống cho vạn vật qua con đường thủy lợi, canh tác nông nghiệp. Việc đặt một con cóc lên lưng rồng là một hình ảnh phi lý, đối lập hoàn toàn về kích thước, bản chất và vai trò. Nó phản ánh quan niệm dân gian về sự hài hòa, cân đối, cái lẽ tự nhiên. Trong đời sống xã hội xưa, việc gán ghép những người có địa vị thấp kém, không có tài năng, đức hạnh vào những vị trí cao sang, quyền lực hoặc phô trương những thứ không thuộc về mình được xem là "khó coi", gây phản cảm, làm mất đi sự tôn nghiêm và trật tự vốn có. Câu ca dao này có lẽ đã được hình thành và lưu truyền trong môi trường nông nghiệp lúa nước, nơi con người luôn coi trọng sự cân bằng và hợp lý trong tự nhiên cũng như trong các mối quan hệ xã hội.