Nguồn gốc và Xuất xứ
Trong xã hội phong kiến Việt Nam, quan niệm "trinh tiết là ngọc" ăn sâu vào tiềm thức của nhiều người, đặc biệt là nam giới và các bậc làm cha mẹ. Một người con gái khi đến tuổi cập kê, nếu chưa lập gia đình mà để mất đi sự trong trắng thì bị xem là điều vô cùng đáng xấu hổ, làm ô danh gia đình. Điều này xuất phát từ tư tưởng trọng nam khinh nữ, coi người phụ nữ như một món hàng, một tài sản cần giữ gìn phẩm giá để gả bán cho nhà chồng. "Nồi nát" là một ẩn dụ cho sự hư hỏng, không còn nguyên vẹn. "Cầu Nôm" có thể hiểu là nơi chốn bị bỏ đi, không còn giá trị. "Con gái nỏ mồm" là cách nói dân dã chỉ người con gái đã không còn giữ được sự trong trắng, có thể do quan hệ tình cảm ngoài hôn nhân hoặc do bị cưỡng bức. Khi người con gái rơi vào hoàn cảnh này, họ trở thành gánh nặng, là nỗi tủi hổ cho cả hai bên gia đình. Bị xã hội xa lánh, họ buộc phải trở về nhà cha mẹ ruột, như "nồi nát về lại Cầu Nôm", dù biết rằng nơi đó cũng không còn chỗ dung thân hay không còn sự chào đón nồng nhiệt như xưa. Hoàn cảnh này phản ánh rõ nét sự khắc nghiệt, bất công mà người phụ nữ phải gánh chịu trong một xã hội còn nhiều định kiến.