Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ kinh nghiệm sống và quan sát thế giới tự nhiên của người nông dân Việt Nam xưa. Trong đời sống nông nghiệp lúa nước, con cóc là loài vật quen thuộc, thường xuất hiện vào mùa mưa, gắn liền với đồng ruộng. Người xưa quan sát thấy hình dáng nhỏ bé, cặp chân ngắn ngủn và tập tính sinh sống của con cóc, nhận ra sự khập khiễng, không tương xứng nếu bắt nó đi guốc. Guốc là vật dụng của con người, thể hiện sự trang trọng, đi đứng đàng hoàng, thường dành cho những người có điều kiện hoặc trong các dịp lễ nghi. Việc ví von con cóc với việc đòi đi guốc chính là cách nhân dân dùng hình ảnh ẩn dụ để nói về những điều phi lý trong cuộc sống. Nó phản ánh tư duy dân gian coi trọng sự hài hòa, phù hợp giữa hình thức và nội dung, giữa khả năng và mong muốn. Câu ca có lẽ đã được hình thành trong quá trình lao động, nghỉ ngơi, sinh hoạt cộng đồng, nơi những câu chuyện, lời ca, tiếng hát được trao truyền và phát triển.