Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà thân phận người phụ nữ còn nhiều thiệt thòi, phụ thuộc vào người chồng. "Bình vôi" là vật dụng quen thuộc trong đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, thường dùng để đựng vôi tôi cho việc ăn trầu. Hành động tôi vôi thường được thực hiện bằng cách đổ nước vào vôi bột. Tuy nhiên, nếu đổ nước nóng vào miệng bình vôi thì vôi sẽ sủi bọt mạnh, bốc khói và có thể gây bỏng, tạo ra cảm giác nóng rát, khó chịu. Hình ảnh "nước nóng đổ miệng bình vôi" trở thành một phép so sánh độc đáo, giàu sức gợi, thể hiện sự bất ngờ, đau đớn tột cùng. Người phụ nữ ví nỗi lòng mình như vậy khi bị chồng say mê "tinh chồn" (ám chỉ thói trăng hoa, lăng nhăng) mà bỏ bê vợ con. "Tinh chồn" là hình ảnh ẩn dụ cho sự lén lút, gian manh, không chung thủy. Câu ca dao phản ánh thực trạng xã hội, tập quán và cách nhìn nhận về hôn nhân, gia đình thời bấy giờ, nơi mà người phụ nữ có thể dễ dàng bị tổn thương bởi những thói hư tật xấu của người chồng.