Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống văn hóa và xã hội Việt Nam xưa, một xã hội mà các giá trị đạo đức truyền thống, đặc biệt là hiếu thảo và giữ gìn danh dự dòng dõi, được đề cao tuyệt đối. "Bài chòi" là một hình thức ca hát và trò chơi dân gian phổ biến ở miền Trung, thường gắn liền với các dịp lễ hội, hội hè. Tuy nhiên, nó cũng có thể trở thành thú vui tiêu khiển dẫn đến sa đọa nếu người chơi không biết kiềm chế. Việc "theo đánh bài chòi" ở đây được sử dụng như một biểu tượng cho sự ham mê cờ bạc, một tệ nạn mà xã hội xưa rất lên án. Người con gái "lạc nòi" là người con gái đã đánh mất sự trong trắng, đức hạnh, sa vào con đường tội lỗi, không còn nghe lời cha mẹ, không còn giữ gìn danh tiết của gia đình. Sự "lạc nòi" này đi liền với việc "chẳng kể mẹ cha", cho thấy sựứt bỏ hoàn toàn bổn phận, tình cảm thiêng liêng. Câu ca dao ra đời như một lời cảnh tỉnh, một tiếng thở dài của những người lớn tuổi, những bậc cha mẹ nhìn thấy con cái mình sa ngã, làm ô danh gia tộc trong một xã hội còn nhiều khắt khe về luân lý.