Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam, đặc biệt là ở các vùng nông thôn, nơi đời sống kinh tế còn nhiều khó khăn, phụ thuộc vào nông nghiệp. "Quần soóc, sơ mi" là những trang phục mang hơi hướng hiện đại, có thể là biểu tượng của sự mới mẻ, đôi khi là sự đua đòi, chạy theo mốt ở một bộ phận người dân trong xã hội xưa khi có những thay đổi nhất định về kinh tế, giao thương. "Ra đi" có thể ám chỉ việc đi làm ăn xa, buôn bán hoặc tham gia vào một công việc nào đó mà người ta kỳ vọng sẽ mang lại lợi ích, sự giàu có. Tuy nhiên, thay vì thu được thành quả, người đi lại trở về trong cảnh túng quẫn, "hết gạo ăn mì". "Mì" ở đây không chỉ là loại thực phẩm rẻ tiền, dễ chế biến hơn cơm, mà còn là biểu tượng của sự tạm bợ, thiếu thốn. Việc phải ăn "mì trừ cơm" cho thấy sự cùng quẫn đến mức không còn đủ lương thực chính yếu. Câu ca dao phản ánh kinh nghiệm thực tế của người dân lao động, những người đã từng chứng kiến hoặc trải qua cảnh "ra đi" đầy hy vọng nhưng "về nhà" lại rơi vào cảnh túng thiếu do làm ăn không hiệu quả, hoặc do sự phung phí, tiêu xài hoang phí, không tính toán kỹ lưỡng. Nó là lời cảnh tỉnh về sự cần thiết của việc cân đối giữa mong muốn làm giàu và khả năng thực tế, giữa hình thức và nội dung.