Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này, như bao câu ca dao khác, ra đời từ đời sống lao động và sinh hoạt gắn bó mật thiết với thiên nhiên của người dân Việt Nam xưa. Trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước, lửa là một yếu tố quan trọng nhưng cũng vô cùng nguy hiểm. Người nông dân xưa thường dùng lửa để đốt nương rẫy, dọn quang bụi rậm chuẩn bị cho vụ mùa mới. Tuy nhiên, việc đốt nương rẫy đòi hỏi sự cẩn trọng tối đa, bởi chỉ một sơ suất nhỏ, một cơn gió bất chợt thổi mạnh, ngọn lửa có thể bùng lên mất kiểm soát, lan sang nhà cửa, ruộng vườn của mình hoặc của người khác, gây ra thảm họa. 'Đốt trời' ở đây mang tính ước lệ, chỉ hành động làm việc lớn lao, phi thường, thậm chí là thách thức tự nhiên hoặc quyền lực tối cao. Việc 'gió' xen vào ngụ ý những yếu tố khách quan, bất ngờ có thể làm thay đổi cục diện, biến cái dự định ban đầu thành tai họa khôn lường. Câu ca dao phản ánh kinh nghiệm xương máu của cha ông về việc tôn trọng quy luật tự nhiên và phải lường trước mọi tình huống có thể xảy ra khi thực hiện một công việc quan trọng, nhất là những việc mạo hiểm.