Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ thực tiễn đời sống và kinh nghiệm dân gian của người Việt xưa, vốn coi rồng là biểu tượng của quyền uy, sức mạnh và sự cao quý. Tuy nhiên, trong xã hội phong kiến, quyền uy có thể bị tha hóa, những kẻ nắm giữ quyền lực có thể trở nên giả dối, lộng hành hoặc sa sút. Hình ảnh "rồng nằm bể cạn" là sự liên tưởng đến những kẻ từng có địa vị, quyền lực nhưng nay lâm vào cảnh khốn cùng, không còn khả năng che đậy sự thật về bản chất giả dối của mình. Bể cạn là nơi nước cạn, không còn phù hợp với rồng, tượng trưng cho hoàn cảnh mất mát, suy tàn. "Phơi râu" là một chi tiết hình ảnh hóa sự bất lực, sự phơi bày những điều vốn được che giấu. Còn vế sau, "mấy lời anh nói giấu đầu hở đuôi" trực tiếp lên án những lời nói dối trá, không nhất quán, có ý đồ che giấu sự thật nhưng lại để lộ sơ hở, cho thấy sự thiếu chân thật và không đáng tin cậy. Câu ca có lẽ ra đời trong những bối cảnh xã hội có nhiều biến động, khi mà sự phân hóa giàu nghèo, quyền lực trở nên rõ rệt, và những kẻ nắm quyền có xu hướng lừa lọc, thao túng người dân.