Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và đạo đức truyền thống của người Việt xưa, vốn coi trọng chữ "nhân", "nghĩa", "lễ", "trí", "tín". Trong xã hội nông nghiệp lúa nước, mối quan hệ cộng đồng làng xã rất chặt chẽ, mọi người sống gần gũi, dễ dàng quan sát và đánh giá lẫn nhau. Do đó, "thói láo lường" - những hành vi đi ngược lại chuẩn mực đạo đức chung, gây tổn hại đến người khác và cộng đồng - bị lên án mạnh mẽ. "Soi gương" là một hành động mang tính biểu tượng cao, thể hiện sự tự vấn, tự kiểm điểm. Người xưa tin rằng, lương tâm con người là tấm gương phản chiếu rõ nhất hành vi của mình. Nếu làm điều sai trái, "soi gương" sẽ thấy hổ thẹn, không dám nhìn thẳng vào bản thân, càng không thể "thẹn với người trong gương" - tức là không còn liêm sỉ, không biết xấu hổ. Câu ca dao ra đời như một lời nhắc nhở, cảnh tỉnh để mỗi người giữ gìn phẩm hạnh, sống sao cho đàng hoàng, không thẹn với trời đất, với tổ tiên và với chính mình.