Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời từ thực tiễn đời sống của người dân Việt Nam, đặc biệt là trong bối cảnh xã hội phong kiến hoặc những giai đoạn khó khăn về kinh tế. Nó phản ánh nỗi lòng của những người già, người lao động nghèo khổ, cả đời tần tảo nuôi con nhưng khi về già lại không được con cái báo hiếu, chăm sóc. Hoàn cảnh sinh ra câu ca dao thường gắn liền với tập quán thờ cúng, ma chay của người Việt. Trong văn hóa truyền thống, lễ cúng giỗ, cúng cơm là một phần quan trọng thể hiện lòng hiếu thảo. Tuy nhiên, câu ca dao này chỉ ra sự đối lập cay đắng giữa cuộc sống thiếu thốn, không được con cái quan tâm khi còn sống và những nghi lễ tốn kém, phô trương sau khi đã mất. Nó có thể bắt nguồn từ những gia đình mà cha mẹ hết lòng vì con cái, hy sinh mọi thứ, nhưng khi cha mẹ già yếu hoặc mất đi, con cái lại thờ ơ, vô tâm, chỉ làm cho có lệ để thiên hạ biết, hoặc để "cho đẹp nhà", chứ không xuất phát từ lòng thành kính thực sự. Về mặt nông nghiệp, nó cũng phản ánh sự vất vả của người nông dân: cả đời làm lụng để nuôi nấng đàn con, nhưng đến cuối đời, những thành quả lao động ấy lại không quay về để bù đắp cho chính họ, mà chỉ còn là những lễ nghi hình thức.