Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có khả năng hình thành trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là thời kỳ phong kiến hoặc cận đại, khi mà sự phân hóa giàu nghèo gay gắt và các hủ tục mê tín còn tồn tại phổ biến. Người xưa thường có quan niệm "sống gửi, thác về", nhưng cũng có không ít người vì quá tham lam, ích kỷ nên chỉ biết lo cho bản thân khi còn sống. Họ giữ gìn tài sản, tích trữ của cải "ôm ấp khư khư" mà không chia sẻ hay giúp đỡ ai. Đến khi lâm chung, họ lại lo sợ những tội lỗi, nghiệp chướng đã gây ra trong đời, sợ bị quỷ ma quấy nhiễu hoặc mong muốn được siêu thoát sang thế giới bên kia một cách thanh thản. Vì vậy, họ tìm đến các thầy pháp, thầy cúng để làm "bùa trừ", "bùa treo" với hy vọng xua đuổi tà ma và cầu mong sự may mắn, bình an cho linh hồn mình. Câu ca dao này phản ánh một cách chân thực và mỉa mai thái độ sống trái ngược, mâu thuẫn đó, thể hiện kinh nghiệm dân gian về những thói xấu cần phê phán.