Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh sâu sắc đạo lý "học, học nữa, học mãi" của người Việt xưa. Trong bối cảnh xã hội phong kiến, việc học hành thi cử là con đường quan trọng để thăng tiến, lập thân. Tuy nhiên, không phải ai cũng có điều kiện học tập đầy đủ, và ngay cả những người miệt mài đèn sách cũng luôn ý thức được sự mênh mông của tri thức. Cụm từ "tam niên" (ba năm) có thể ám chỉ một giai đoạn học tập nhất định, có thể là bậc sơ học hoặc một khóa học nào đó. "Bất khuy viên" diễn tả sự chưa thông suốt, chưa nắm vững toàn bộ. "Lưu liên dạ hành" là hình ảnh người quân tử (người có học thức, có chí hướng) ngày đêm trằn trọc, suy tư, cố gắng học tập. "Văn chương vạn quyển" là cách nói cường điệu để chỉ khối lượng kiến thức khổng lồ. Việc "Kinh Thi" được nhắc đến cụ thể cho thấy tầm quan trọng của bộ kinh điển này trong nền học vấn Nho giáo, là nền tảng cho mọi tri thức sau này. Câu ca dao ra đời từ thực tiễn học tập, thi cử, thể hiện khát vọng hiểu biết và sự khiêm nhường của người đi học.