Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà vai trò và chuẩn mực đạo đức của người phụ nữ được quy định chặt chẽ bởi lễ giáo. Người phụ nữ khi lấy chồng thường được kỳ vọng phải "công dung ngôn hạnh", đặc biệt là "ngôn" - lời ăn tiếng nói phải nhỏ nhẹ, ý tứ, không được tùy tiện, gây mất thể diện cho gia đình chồng. Những người phụ nữ có xu hướng nói năng cộc lốc, thiếu suy nghĩ, hoặc hay buôn chuyện, chửi bới bị coi là "vô duyên", là gánh nặng, là nỗi xấu hổ cho cả nhà. Trong môi trường sống làng xã, nơi mọi người đều biết nhau, tiếng tăm của gia đình ảnh hưởng rất lớn đến vị thế xã hội. Do đó, một người vợ "cười vô duyên" (có thể hiểu rộng hơn là nói năng, hành xử không đúng mực) bị xem là tai họa, làm mất mặt gia đình, thậm chí còn bị đánh giá nặng nề hơn cả tội lỗi phạm pháp thông thường. Vì vậy, người xưa mới ví von rằng thà chịu tội tù còn hơn có người vợ như vậy.