Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi mà việc học hành, khoa cử còn nhiều hạn chế và đôi khi trở thành gánh nặng. Người dân lao động lam lũ, quanh năm vất vả với ruộng đồng, họ nhìn thấy những ông đồ, những người "thầy" được ăn học bài bản, tốn kém nhiều công sức, tiền bạc để "học đạo", học làm người, học làm thầy. Tuy nhiên, không ít những người "thầy" ấy sau khi học xong lại không có khả năng đóng góp gì cho cộng đồng, thậm chí còn vụng về, thiếu kiến thức thực tế hơn cả những người nông dân chất phác. Họ chỉ biết lý thuyết suông mà không biết áp dụng vào đời sống. Tương và chao là những sản phẩm dân dã, mang đậm dấu ấn của nền văn minh lúa nước, là minh chứng cho sự khéo léo, cần cù của người nông dân trong việc chế biến, bảo quản lương thực. Việc so sánh "thầy đi học đạo" với việc "tương chao có biết hơn gì" cho thấy sự chua xót, thất vọng của người dân trước một thực trạng đáng buồn: học vấn cao nhưng không mang lại hiệu quả thiết thực, không làm cho con người trở nên khôn ngoan hay hữu dụng hơn trong cuộc sống.