Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này, dù không có ghi chép lịch sử chính xác về thời điểm ra đời, nhưng nó thấm đẫm tư tưởng và phản ánh rõ nét đời sống tinh thần, xã hội của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước. Xưa kia, làng xã thường coi trọng những người có tài, có sức khỏe để giúp đỡ cộng đồng như thầy thuốc, người có uy tín, hoặc người khỏe mạnh. Họ được kính nể, nhờ cậy khi cộng đồng gặp khó khăn. Tuy nhiên, mối quan hệ trong xã hội phong kiến thường nặng về tình nghĩa, nhưng cũng tiềm ẩn sự tính toán, dựa dẫm. Khi người có khả năng giúp đỡ ấy gặp hoạn nạn, đặc biệt là bệnh tật không ai chữa được hoặc sự nghèo đói, thì chính những người từng được họ giúp đỡ lại tỏ ra thờ ơ, quay lưng. Điều này có thể xuất phát từ sự sợ hãi lây bệnh, sự bất lực không thể giúp lại, hoặc đơn giản là lòng ích kỷ, vô ơn. Câu ca dao là lời tổng kết kinh nghiệm sống, một bài học đúc kết từ ngàn đời về bản chất đôi khi bạc bẽo của con người.